Chuc mung nam moi
Số lượt xem: 184
Gửi lúc 12:50' 26/12/2018

CÂY BÀNG VÀ NGÀY ĐÔNG

          Cơn gió mùa đầu tiên đã ùa về, thổi bay đám lá rụng trên sân trường. Sắc vàng đượm nắng cuốn theo chiều gió, làm lòng ai bâng khuâng. Đi trên sân trường những ngày này, chúng tôi chợt nhận ra một chút xốn xang của đất trời, một chút thay đổi trong lòng.

           Đông về, cây bàng trường tôi như chuyển mình giữa tiết giao mùa. Sáng sáng, chúng tôi vội vã đến trường, lại chợt dừng chân trước cây bàng như thu hút bởi vẻ đẹp thân thương đến nỗi không thể không thổn thức. Cây bàng xanh lá hôm nào bây giờ khoác lên mình chiếc áo màu đỏ. Những cánh lá to, đỏ sẫm lại, in dấu ấn trên nền trời trắng thanh mát, nhìn từ xa như những cánh hoa xếp lại bên nhau, từng cành, từng lớp, từng góc… Chúng tôi vui sướng ngước nhìn một kỳ tích những ngày đầu đông. Giờ nghỉ, chúng tôi lại tranh thủ lưu giữ lại những hình ảnh đẹp của cây bàng… như gọi xuống cả một trời yêu thương ấm áp, xua đi cái giá lạnh đầu mùa. Chỉ mấy tháng trước đây thôi, cây bàng xanh lá tỏa bóng mát giảm đi cái oi nóng mùa hè, rồi chỉ tháng trước là cùng, bác bảo vệ lại cần mẫn bắt sâu, có đến cả hàng trăm con để hôm nay, chúng tôi không phải tiếc nuối vì đã nắm giữ được cái thần của vẻ đẹp tự nhiên.

            Lặng ngắm nhìn trên sân trường thật không có gì lạ như thế! Cây bàng bình dị mà bỗng chốc đẹp lạ lùng, gieo vào lòng ai :

                                 “Cây bàng ơi, tỏa bóng tháng năm dài dưới vòm lá

                                   Tuổi thơ dễ thương bao mơ mộng đẹp

                                   Rồi một sớm lớn khôn

                                   Nhặt chiếc lá mà lòng nghĩ suy…” (Trần Lập)

              Có bao nhiêu mùa bàng thay lá, nhưng để có thể đánh thức rung động cho ai đang mải rảo bước theo nhịp sống hiện tại rồi chầm chậm lưu giữ bâng khuâng những phút an nhiên trong sự thay đổi của đất trời quả là một sự xuất sắc đáng quý. Điều cây bàng muốn nói chính là cảm xúc đó! Phải không các bạn?

              Các bạn học trò ơi, có cả trái tim hồng đang thả mình trên khoảng trời Phạm Hồng Thái! Khoảng trời tự do đẹp như một cánh cửa khổng lồ. Có cái gì cứ cháy lên, cháy mãi trong tâm hồn. Mà sau này chúng tôi mới hiểu là sự đồng cảm.  Thu chưa xa đã nhớ, nhớ một thời cây bàng xanh lá, nhớ những người bạn đã “xô vào” cuộc đời như định mệnh, để cùng khóc cùng cười, cùng học cách lớn lên, trải qua bao năm tháng của quy luật thời gian rồi vẽ lên thanh xuân với niềm vui nụ cười, vẽ lên thanh xuân bằng màu, đóng khung thanh xuân bằng kỷ niệm và khóa lại bằng chìa khóa yêu thương. Để mai này khi ngắm nhìn một thời khắc khác, xa hơn, khi xa nhau về những phương trời mới, sẽ nhớ về nhau, nhớ kỷ niệm, nhớ mình đã lớn lên như thế.

             Thời gian không dừng lại, vẻ đẹp thiên nhiên khó có thể lưu giữ mãi, có thể hết ngày mai, cũng có thể thêm nhiều ngày nữa, nhưng trong mỗi chúng tôi những ngày này luôn thấy mỗi một khoảng thời gian cây bàng thay lá như thế, lại chắt chiu những cảm xúc thân thương, là kết qủa dày công của cả mọi người, từ những việc làm đơn giản nhất, tỉ mỉ mà âm thầm tạo nên tâm hồn Phạm Hồng Thái!

Tags:


Các tin khác



«Quay lại

↑ Top